Chuyện bình rượu (Tiền thân Kumbha)

Ngài là Đại sĩ ở trên không...,Câu chuyện này Bậc Đạo Sư kể lại trong lúc trú tại Jetavana (Kỳ Viên) về việc năm trăm nữ nhân, các vị thân hữu của bà Visàkhà (Tỳ Xá Khư), là những kẻ uống rượu nặng.

Lúc bấy giờ truyện kể rằng có một tửu hội được tổ chức tại Savatthi (Xá Vệ) và năm trăm nữ nhân này, sau khi đem rượu nồng cho các vị phu quân xong, vào cuối đám hội lại suy nghĩ: “Chúng ta cũng muốn dự tửu hội”.
Họ liền tìm đến bà Visàkhà và bảo:
- Này hiền hữu, chúng ta cũng muốn dự hội.
Bà đáp:
- Đây là một tửu hội, còn ta không muốn uống rượu nồng.
Họ bảo:
- Thế hiền hữu hãy cúng dường Đức Phật tối thượng, còn chúng tôi muốn dự hội này.
Nàng chấp thuận ngay và để họ đi. Sau khi đã cúng dường Bậc Đạo Sư một phẩm vật long trọng, buổi chiều bà đi đến Kỳ Viên, cầm nhiều tràng hoa thơm cùng các nữ nhân kia, để nghe thuyết pháp.
Bấy giờ đám nữ nhân kia thèm uống rượu cùng khởi hành với bà, nên lúc họ đứng trong căn phòng có nóc nhọn kia, họ uống rượu mạnh rồi cùng bà Visàkhà đến yết kiến Bậc Đạo Sư.
Bà Visàkhà đảnh lễ Bậc Đạo Sư và cung kính ngồi qua một bên. Vài người đàn bà trong bọn ấy dám múa ca ngay trước mặt Bậc Đạo Sư, có người lại lấy tay, chân làm những cử chỉ thô lỗ, có người còn cãi nhau nữa. Bậc Đạo Sư muốn gây chấn động cho bọn này, liền phóng ra một tia hào quang từ chân mày của Ngài.
Tiếp theo đó bầu trời tối đen kịt. Bọn nữ nhân kinh hoàng sợ chết, vì thế tỉnh rượu ngay.
Bậc Đạo Sư biến mất khỏi bảo tọa Ngài đang ngồi, xuất hiện trên đỉnh núi Tu Di và phóng ra một tia hào quang từ giữa chân mày rực rỡ chẳng khác nào ngàn vầng trăng hiện.
Trong lúc đứng đó, Bậc Đạo Sư nói lên kệ này để gây kinh động cho đám nữ nhân kia:
Ở đây không phải chốn vui cười,
Lửa dục đốt tan mọi cảnh đời,
Sao mãi chìm thân trong bóng tối,
Không tìm ngọn đuốc
nẻo đường soi?
Câu kệ vừa chấm dứt, cả đám năm trăm nữ nhân đều đắc quả Dự lưu. Bậc Đạo Sư lại xuất hiện trên bảo tọa dành cho Đức Phật dưới bóng mát của Hương phòng. Lúc ấy, bà Visàkhà đảnh lễ Ngài và hỏi:
- Bạch Thế Tôn, việc uống rượu mạnh phát xuất từ đâu mà đã xâm phạm đến thanh danh và lương tâm con người?
Để trả lời bà, Ngài kể một câu chuyện quá khứ.
*
Ngày xưa khi vua Brahmadatta đang trị vì quốc độ Ba La Nại có người thợ rừng tên gọi Sura, sống ở quốc độ Kàsi, đến vùng Tuyết Sơn đi tìm hàng buôn bán. Ở đó có một cây mọc lên cao vừa tầm vóc người giơ hai tay lên đầu, và chia làm ba nhánh, giữa cái chĩa ba này là một lỗ lớn bằng bình rượu, khi trời mưa lỗ này đầy nước. Chung quanh cây này có hai cây myrobalan (am-ma-lạc) và một bụi tiêu, khi trái chín được cắt xuống lại rơi vào lỗ này. Không xa cây này lại có một ruộng lúa tự mọc lên. Chim sẻ mổ lúa ăn rồi đến đậu trên cây này. Trong lúc chim ăn, lúa và gạo sạch trấu rơi xuống đó, chỗ nước ấy lên men dưới ánh nắng mặt trời, nên có màu đỏ như máu. Mùa nắng, từng đàn chim khát nước, uống nước ấy và say sưa, ngã xuống dưới gốc cây, sau khi ngủ một lát, lại bay đi, kêu chiêm chiếp rất vui tai. Việc này cũng diễn ra với các loài chó hoang, khỉ và nhiều dã thú khác nữa. Người thợ rừng thấy vậy nghĩ thầm: “Nếu đây là thuốc độc thì chúng chết hết rồi, nhưng còn đây, sau một giấc ngủ ngắn, chúng bay đi như ý muốn, vậy không phải là thuốc độc”.
Gã uống thứ nước ấy và lúc say rượu, gã thấy thèm ăn thịt, liền nhóm lửa lên, giết chim trĩ và gà gô vừa ngã gục dưới gốc cây, gã nướng thịt trên đám lửa hồng, rồi một tay gã múa may, tay kia cầm thịt ăn, gã ở lại chỗ đó một hai ngày.
Bấy giờ không xa nơi ấy, có một ẩn sĩ tên gọi Varuna, nhiều lúc gã thợ rừng đến viếng vị ẩn sĩ, gã nghĩ thầm: “Ta sẽ uống thứ rượu này với vị ẩn sĩ ấy”.
Gã đổ đầy nước vào một ống sậy, cùng một ít thịt nướng, rồi gã đi đến am tranh và bảo:
- Thưa Thánh giả, xin ngài thử nếm rượu này.
Hai người cùng uống rượu và ăn thịt. Vì thứ rượu này do Sura và Varuna phát hiện, nên được đặt tên theo đó: rượu Surà và Vàruni. Cả hai suy nghĩ: “Đây là cách sử dụng rượu này”.
Họ đổ đầy rượu vào các ống sậy, gánh đi đến làng lân cận, dâng sớ tâu vua rằng có vài người lái buôn rượu đã đến. Nhà vua cho triệu họ vào và họ dâng rượu lên. Nhà vua uống rượu hai ba lần là say mèm. Rượu này chỉ đủ dùng chừng hai ba ngày, sau đó vua hỏi còn rượu không. Họ bảo:
- Tâu Đại vương, còn.
- Ở đâu thế?
- Tâu Đại vương, trong vùng Tuyết Sơn...
- Thế đem rượu về đây.
Họ đi tìm rượu kia chừng hai ba lần rồi suy nghĩ: “Ta không thể đến đó mãi được”.
Họ nghiên cứu các thành phần chế tạo rượu ấy và bắt đầu dùng thứ cỏ cây kia, họ đổ thêm các thứ kia vào, và làm rượu ngày tại kinh thành. Dân trong thành uống rượu say trở thành những kẻ khốn cùng lười biếng. Vùng ấy trở nên một kinh thành hoang vắng.
Các lái buôn rượu bỏ đi đến Ba La Nại dâng sớ tâu nhà vua xin trình báo việc họ đến thành. Nhà vua triệu họ vào, trả tiền cho họ và họ lại làm rượu tại đó. Thành ấy cũng hoang tàn như kiểu trên.
Sau đó họ đến Sàketa, từ Sàketa họ đến Xá Vệ, lúc bấy giờ có vị vua mệnh danh Sabbamitta ngự tại Xá Vệ. Nhà vua tỏ ra ưu ái họ và hỏi họ muốn gì. Khi họ bảo:
- Chúng tiểu thần muốn có các vật liệu chính cùng gạo xay và năm trăm chiếc bình.
Nhà vua ban đủ mọi thứ họ xin.
Thế là họ cất rượu trong năm trăm bình kia, và họ cột một con mèo vào một bình rượu để canh giữ. Khi rượu lên men và bắt đầu phun ra, bầy mèo uống rượu mạnh chảy ra từ trong bình, khi say mèm, chúng nằm xuống ngủ, bầy chuột đến gặm tai, mũi, răng và đuôi mèo. Quân cận thần đến tâu vua:
- Bầy mèo đã chết vì uống rượu.
Nhà vua phán:
- Chắc chắn hai gã kia đã làm thuốc độc.
Rồi vua ban lệnh chém đầu họ, và khi phải chết, họ còn la lớn:
- Xin cho chúng thần rượu mạnh, xin cho chúng thần rượu mật!
Nhà vua, sau khi xử tử bọn kia rồi, ra lệnh mở các bình ra. Còn bầy mèo, khi tác dụng của rượu đã hết, tỉnh dậy đi lại chơi đùa. Các cận thần thấy vậy liền tâu vua. Vua bảo:
- Nếu đó là thuốc độc thì chúng đã chết hết rồi, chắc đây là rượu mật, ta phải uống mới được.
Thế là vua ra lệnh trang trí kinh thành, dựng ngôi đình trong sân chầu và ngự vào đình nguy nga, trên ngai vàng có lọng trắng che đầu, với các cận thần chầu quanh, nhà vua nhập tiệc uống rượu.
Lúc ấy Đế Thích Thiên chủ bảo:
- Có ai dưới trần là những kẻ phụng dưỡng mẹ cha lại tinh cần giữ trọn ba chánh hạnh chăng?
Rồi nhìn xuống thế gian, ngài thấy nhà vua đang ngồi uống rượu nồng, ngài nghĩ: “Nếu vua ấy cứ uống rượu nồng mãi thì toàn cõi Diêm Phù Đề sẽ bị hủy diệt, ta muốn thấy chắc chắn vua không được uống rượu nữa”.
Thế là đặt bình rượu vào lòng bàn tay, ngài giả dạng một Bà la môn, đứng trên không ngay trước mặt vua, kêu lớn:
- Mua bình này đi, mua bình này đi.
Vua Sabbamitta thấy ngài đứng trên không và nói như vậy, liền hỏi:
- Bà la môn này từ đâu đến đây?
Và nhà vua ngâm vần kệ trò chuyện với ngài:
1. Ngài là Đại sĩ hiện trên không
Mình phóng hào quang rực ánh hồng
Như chớp ngang trời đang lóe sáng
Đêm đen kịt chiếu ánh trăng trong.
2. Giữa chốn bao la, lướt nhẹ mình
Đứng đi trong khoảng chẳng âm thanh
Lực thần ngài đạt, ôi vi diệu,
Chứng tỏ ngài thần thánh hiển linh.
3. Đạo sĩ, xin cho biết, bậc nào
Vật gì trong ấy, chiếc bình cao
Giữa không trung giáng trần
như vậy
Chắc muốn bán hàng cho trẫm sao?
Lúc ấy Thiên chủ đáp lại:
- Này nhà vua hãy nghe đây.
Rồi vừa thuyết giảng mọi đặc điểm xấu xa của rượu nồng, ngài vừa ngâm vần kệ:
4. Bình không đựng lạc, chẳng dầu hương
Chẳng phải mật ong, chẳng mía đường
Song chuyện xấu xa không kể xiết
Chứa đầy trong bụng quả cầu tròn.
5. Ai uống, tội thay kẻ dại khờ
Sẽ chìm trong hố thẳm đen dơ
Đâm đầu trong vũng bùn ghê tởm
Ăn phải vật xưa đã nguyện chừa
Đại đế, xin mua bình rượu nặng
Đầy lên tận miệng, của nhà ta.
6. Rượu vào, trí đảo lộn
quay cuồng
Như chú bò ăn cỏ lạc đường
Tâm trí phiêu diêu, người lảo đảo
Múa men ca hát suốt ngày trường
Bình ta đầy rượu tràn lên miệng
Cực mạnh, mua ngay,
 hỡi Đại vương!
7. Người uống rượu trơ trẽn chạy rông
Khắp thành, như ẩn sĩ trần truồng
Đến khuya nằm nghỉ, liền đâm hoảng
Quên cả thì giờ phải ngả lưng
Bình rượu ta đầy lên tận miệng
Cực nồng, mua lấy, hỡi quân vương!
8. Bợm rượu, như người hoảng múa men
Ngả nghiêng, dường chẳng đứng ngồi yên
Tay chân run rẩy, đầu co giật
Như nộm gỗ nhờ tay kéo lên
Đại đế, mua đi bình rượu đó
Đầy lên tận miệng, rượu cay men.
9. Bợm rượu bị thiêu đốt ruột gan
Hoặc làm mồi lũ chó rừng hoang
Dấn thân tù ngục hay thần chết
Còn phải chịu hao tốn bạc vàng
Bình rượu ta đầy lên tận miệng
Cực nồng, mua lấy, hỡi vương quân!
10. Túy ông mất hết vẻ thanh tao
Trò chuyện những điều bẩn thỉu sao!
Ngồi đứng trần truồng cùng đám bạn
Mọi đàng ô trọc, bệnh lao đao
Bình ta đầy rượu tràn lên miệng
Cực mạnh, quân vương hãy lấy vào!
11. Kẻ uống thường hay thói tự cao
Nhãn quan chẳng sáng suốt đâu nào
"Thế gian của tớ”, lòng thầm nghĩ     
    Chẳng có vua nào sánh kịp đâu!
12. Rượu nồng là thứ đại kiêu căng
Ác quỷ nhát gan tựa nhộng trần
Kết hợp đánh nhau và phỉ báng
Ấy nhà cho trộm, điếm dung thân.
13. Dù gia đình có thật giàu sang
Hưởng thọ kho vô số bảo tàng
Giữ của trời cho phong phú nhất
Rượu này cũng sẽ phá tan hoang.
14. Bạc vàng, đồ đạc ở trong nhà
Đồng ruộng, trâu bò, thóc vựa kho
Ta sợ tiêu vong vì rượu mạnh
Là mầm suy sụp của toàn gia.
15. Túy ông đầy nặng tính kiêu căng
Phỉ báng cả hai bậc lão thân
Thách đố bà con cùng máu huyết
Dám làm ô uế mối hôn nhân.
16. Nữ nhân uống rượu cũng kiêu căng
Phỉ báng chồng mình lẫn phụ thân
Bất chấp thanh danh nhà quý tộc
Biến thành nô lệ tính điên khùng.
17. Bợm rượu, gan liều dám sát nhân
Sa môn chân chính, Bà la môn
Rồi trong mọi cõi đời đau khổ
Hối tiếc hành vi quá bạo tàn.
18. Rượu vào, phạm ác nghiệp ba phần:
Lời nói, việc làm, với ý tâm
Địa ngục chìm sâu đầy khổ não
Vì hành động ác tạo sai lầm.
19.Có kẻ, người năn nỉ uổng công
Dù đem dâng mấy đống vàng, song
Khi say, chúng dụ theo đường chúng
Lời dối tuôn ra cũng sẵn lòng.
20. Ví người say giữ việc thông tin
Gặp cảnh gian nguy đến đột nhiên
Hãy ngắm! Kẻ này thề thốt nặng:
"Việc này tâm trí chợt quên liền!”.
21. Ngay người thanh lịch nhất, khi say
Cũng hóa ra phường tục tử ngay
Đệ nhất trí nhân mà túy lúy
Cũng huyên thuyên nói xuẩn ngu đầy!
22. Uống nhiều, nhịn đói, ngã chơi vơi
Đất cứng trần là chỗ nghỉ ngơi
Lúc nhúc trẽn trơ như lũ lợn
Chịu bao nhục nhã nhất trên đời.
23. Như bò, bị đánh ngã trên sàn
La liệt nằm từng đống hỗn mang
Ngọn lửa chứa trong men rượu nặng
Sức người không thể sánh ngang bằng.
24. Mọi người kinh hoảng vội lùi ra
Tránh độc dược kia tựa độc xà            
 Dũng sĩ to gan nào giải khát
Cho mình bằng rượu giết người ta?
25. Ta chắc sau khi uống rượu nồng
And-ha tộc, với Vrish-ni cùng
Lang thang bờ biển, rồi nhào xuống
Vì chiếc chùy kia của họ hàng.
26. Tiên say bị đọa khỏi cung trời
Thần lực mất liền, Đại đế ơi!
Ai muốn nếm mùi ghê tởm ấy
Mua đi bình rượu của nhà tôi!
27. Chẳng phải sữa chua,
mật ngọt đây
Song ngài luôn nhớ mãi từ nay
Cái gì chứa đựng trong bầu ấy
Đại đế, xin mua lấy rượu này!
Khi nghe xong bài thuyết giảng trên, vua nhận thấy thống khổ do rượu nồng gây ra, nên lòng hoan hỷ, tán thán Thiên đế qua hai vần kệ sau:
28. Chẳng song thân dạy khéo
như ngài
Ngài thật nhân từ, thiện hảo thay
Chân lý ngài tìm ra tối thượng
Trẫm vâng lời dạy bảo hôm nay.
29. Năm đệ nhất thôn của trẫm ban
Bảy trăm bò, thị nữ trăm nàng
Mười xe tuấn mã thuần cao quý
Vì lợi ích ngài đã dạy răn.
Đế Thích nghe vậy liền xuất đầu lộ diện, vừa trụ trên không vừa ngâm hai vần kệ:
30. Một trăm thị nữ vẫn nhà ngài
Làng mạc, đàn bò, cũng mặc ai   
  Chẳng ngựa xe, đòi thuần chủng quý
Sak-ka Thiên chủ chính danh này.
31. Hưởng đủ bơ tươi, thịt ướp, cơm
Vui lòng ăn bánh mật men thơm
Thích nhiều chân lý ta vừa dạy
Trong sạch, cõi Thiên đến đúng đường.
Đế Thích Thiên chủ thuyết giáo cho ngài xong lại trở về Thiên giới. Nhà vua liền chừa rượu mạnh và ra lệnh đập vỡ các bình rượu kia. Sau đó ngài kiên tâm giữ Ngũ giới và bố thí, về sau được sinh vào cõi Thiên.
Nhưng việc uống rượu mạnh dần dần phát triển khắp cõi Diêm Phù Đề.
*
Bậc Đạo Sư chấm dứt Pháp thoại và nhận diện Tiền thân:
- Vào thời ấy, Ànanda là nhà vua kia, còn Đế Thích Thiên chủ chính là Ta.

Tin khác:
Trang ( 1/2) : 1 | 2
   Văn hóa Phật giáo
Bình Dương: Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bình Dương họp triển khai Đại lễ Vesak

Sáng ngày 09/4/2019 (nhằm mùng 5/3 năm Kỷ Hợi), tại Văn phòng Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bình Dương (chùa Hội Khánh, phường Phú Cường, TP.Thủ Dầu Một) đã diễn ra buổi họp định kỳ để báo cáo công tác hoạt động Phật sự trong tháng qua và triển khai các công tác chuẩn bị cho sự kiện Đại lễ Phật đản Vesak 2019 của Phật giáo tỉnh nhà.

Bình Dương: Đại lễ trai đàn chẩn tế cầu siêu tiết thanh minh

Vào lúc 15h00 chiều ngày 05/4/2019 (nhằm mùng 1/02 năm Kỷ Hợi), tại Hoa viên Nghĩa trang, phường Chánh Phú Hòa, thị xã Bến Cát, tỉnh Bình Dương đã long trọng diễn ra Đại lễ trai đàn chẩn tế cầu siêu tiết thanh minh để thể hiện truyền thống văn hóa ẩm thủy tri nguyên của người Việt Nam đối với những người đã khuất tại nơi đây.

Bình Dương: Lễ truy điệu và cung tống kim quan cố Ni trưởng Thích Nữ Như Huy

Vào lúc 6g00 sáng ngày 04/4/2019 (nhằm 30/2 năm Kỷ Hợi), tại chùa Thiên Hòa, phường An Thạnh, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương đã trang nghiêm và thành kính diễn ra lễ truy điệu và cung tống kim quan nhục thân cố Ni trưởng Thích Nữ Như Huy về Đài hỏa táng Phước Lạc Viên, thị xã Dĩ An.

Bình Dương: Lễ nhập kim quan Cố Ni trưởng Thích Nữ Như Huy

Vào lúc 14h00, ngày 31/03/2019 (nhằm 26/02 năm Kỷ Hợi) đã diễn ra trang nghiêm diễn ra lễ cung thỉnh nhục thân cố Ni trưởng Thích Nữ Như Huy nhập kim quan dưới sự chứng minh và tham dự của chư Tôn đức Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức Tăng Ni và Phật tử gần xa tại chùa Thiên Hòa, phường An Thạnh, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương.

Bình Dương: Đại giới đàn Minh Thiện thành tựu viên mãn

Sáng ngày 25/03/2019 (nhằm 20/02 năm Kỷ Hợi), BTS GHPGVN tỉnh Bình Dương đã long trọng tổ chức lễ bế mạc Đại Giới đàn Minh Thiện tại tổ đình Hội Khánh, phường Phú Cường, TP. Thủ Dầu Một sau 4 ngày diễn ra Đại Giới đàn trong không khí trang nghiêm và thanh tịnh.

Bình Dương: Trọng thể Khai mạc Đại Giới đàn Minh Thiện

Sáng ngày 24/03/2019 (nhằm 19/2 năm Kỷ Hợi), Đại Giới đàn Minh Thiện PL.2563 – DL.2019 do Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bình Dương tổ chức từ ngày 22 – 25/03/2019 (nhằm ngày 17-20/2 năm Kỷ Hợi) đã chính thức Khai mạc.

Bình Dương: Khảo hạch Giới tử Đại Giới đàn Minh Thiện 2019

Sáng ngày 23/3/2010 (nhằm 18/2 năm Kỷ Hợi), tại Văn phòng BTS GHPGVN tỉnh Bình Dương – tổ đình Hội Khánh, P. Phú Cường, TP. Thủ Dầu Một. Ban tổ chức Đại Giới đàn Minh Thiện đã tiến hành tổ chức Khảo hạch cho hơn 500 Tăng Ni Giới tử đăng ký cầu thọ giới pháp tại Giới đàn lần này.

Bình Dương: Giới tử vân tập Đại Giới đàn Minh Thiện 2019

Theo chương trình tổ chức Đại Giới đàn Minh Thiện do Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bình Dương tổ chức. Sáng hôm nay, ngày 22/3/2019 (nhằm 17/2 năm Kỷ Hợi) hơn 500 giới tử trong và ngoài tỉnh đã vân tập về giới trường tại tổ đình Hội Khánh, phường Phú Cường, TP. Thủ Dầu Một (giới trường Tăng). Vào lúc 8h00’, các giới tử với hành trang gồm: y, bát, tọa cụ, dụng cụ lọc nước…. đã có mặt đúng thời gian và địa điểm mà Ban tổ chức đã qui định.

TIỂU SỬ Hoà thượng THÍCH MINH THIỆN

THÂN THẾ. Hoà thượng Thích Minh Thiện thế danh Đào Văn Cư, sinh ngày 05-05-1948, tại làng Tân Mỹ, huyện Tân Uyên, tỉnh Bình Dương. Cha là cụ Ông Đào Văn Ngân, Mẹ là cụ bà Phạm Thị Tánh, ông bà có tất cả 7 người con, trong đó Hoà thượng là người con trai út. Vốn sinh ra trong một gia đình trung nông đạo đức, nên khi còn bé, người được cha mẹ thường xuyên dẫn đi chùa lễ phật, tụng kinh, đây là duyên lành cho hạt giống bồ đề trong tâm hồn thơ ngây của cậu bé Cư ươm chồi, nẩy lộc, cậu phát tâm ăn chay, hành động, nói năng hiền lành dễ thương làm cho mọi người đều thương mến.

Phật giáo Bình Dương: Phân ban Ni giới tỉnh tổ chức Đại lễ tưởng niệm Thánh Tổ Ni Đại Ái Đạo

Lễ tưởng niệm Đức Thánh Tổ Ni Đại Ái Đạo Kiều Đàm Di trở thành ngày truyền thống của Ni giới Việt Nam. Năm nay, Phân ban Ni giới tỉnh Bình Dương trực thuộc Ban Tăng sự GHPGVN tỉnh đã trọng thể tổ chức Đại lễ tưởng niệm Thánh Tổ Ni Đại Ái Đạo và chư Tôn Trưởng lão Ni tiền bối vào ngày 13/03/2019 (nhằm mùng 8/02 năm Kỷ Hợi), tại chùa Thiên Tôn, phường Hiệp An, TP. Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương.

van nghe chao mung hoi thao hoang phap 2011
Vững niềm tin Phật - Clip13
Xem thêm >>