Người chết sống lại kể về "thế giới bên kia"

Trải nghiệm ở bên ngoài thân xác (OBE) và trải nghiệm cận tử (NDE) đã được biết đến từ lâu và vẫn bị tranh cãi, đơn giản bởi giới khoa học chủ lưu không tin là có linh hồn. Tuy nhiên, thật thú vị khi nghe một bác sĩ hàng đầu thế giới nói về trải nghiệm OBE và NDE của chính mình.


9 phút ở thế giới bên kia


Giáo sư bác sĩ George G. Ritchie (25.9.1923 – 29.10.2007) từng là chủ tịch của Học viện Trị liệu đa khoa Richmond, từng là trưởng khoa Tâm thần học của Bệnh viện Towers, người sáng lập và và chủ tịch Liên Đoàn Thanh niên Thế giới (Universal Youth Corps, inc) trong gần 20 năm.


Năm 1967, ông làm bác sỹ tư ở Richmond, và vào năm 1983 ông chuyển đến Anniston, Alabama làm trưởng khoa Tâm thần học tại Trung tâm y tế khu vực Đông Bắc Alabama, Hoa Kỳ. Ông trở về Richmond vào năm 1986 để tiếp tục làm bác sĩ tư cho đến khi nghỉ ngơi vào năm 1992.


Vào tháng 12.1943, George Ritchie đã chết trong một bệnh viện quân đội ở tuổi 20 vì bệnh viêm phổi và đã được đưa vào nhà xác. Nhưng kỳ diệu thay, 9 phút sau ông bắt đầu tỉnh dần và sống trở lại. Ritchie đã viết về Trải nghiệm cận tử (NDE) của ông trong cuốn sách “Trở lại từ ngày mai”, đồng tác giả với Elizabeth Sherrill, kể về những điều đáng kinh ngạc mà ông đã chứng kiến khi trong trạng thái ở bên ngoài thân xác xuất bản lần đầu năm 1978. Cuốn sách của ông đã được dịch sang 9 thứ tiếng khác nhau.


Bác sĩ George Ritchie đã kể lại rất chi tiết những gì mà ông đã trải qua trong suốt khoảng thời gian ông chết. Đó là vào khoảng đầu tháng 12/1943, khi Ritchie được chuyển tới một bệnh viện tại trại Barkeley, Texas, Hoa Kỳ để điều trị bệnh viêm phổi.


Ông không biết là mình bệnh nặng tới mức nào. Ông luôn chỉ nghĩ tới việc bình phục cho mau chóng mà lên xe lửa tới Richmond, Virginia để nhập học trường y trong chương trình đào tạo bác sĩ quân y của quân đội. Theo lịch hẹn, vào lúc 4 giờ sáng ngày 20/12, xe quân đội sẽ đến đưa ông ra nhà ga để tới trường.



Vào đêm ngày 19.12.1943, bệnh của Ritchie trở nên nặng hơn. Ông bắt đầu sốt và ho liên tục. Ông đã lấy gối bịt miệng lại để đỡ làm ồn và ảnh hưởng đến người khác. 3 giờ sáng ngày 20, Ritchie cố gắng đứng dậy và thay quần áo đợi xe đến. Nhưng ông đã không thể làm được điều đó, và bất tỉnh ngay sau đó.


“Khi tôi mở mắt ra, tôi thấy mình đang nằm trong một căn phòng mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Một ngọn lửa nhỏ cháy trong một ngọn đèn ở bên cạnh. Tôi nằm đó một lúc, cố gắng nhớ lại là mình đang ở đâu. Thình lình tôi ngồi bật dậy. Xe lửa! Mình trễ chuyến tàu mất!”, ông Ritchie chi biết.


Giờ đây tôi biết rằng những gì mình sắp mô tả sẽ nghe rất lạ thường… tất cả những gì tôi có thể làm là kể lại những sự kiện đêm đó đúng như những gì mà chúng đã xảy ra. Tôi nhảy ra khỏi giường và tìm bộ đồng phục của tôi khắp phòng. Không có trên thành giường: tôi dừng lại, nhìn chằm chằm. Một người nào đó đang nằm trên cái giường mà tôi vừa mới rời khỏi.


Tôi tiến lại gần thành giường trong ánh sáng lờ mờ, rồi đột ngột lùi lại. Anh ta đã chết. Hàm răng khép hờ, làn da màu xám ngắt thật kinh khủng. Rồi tôi nhìn thấy chiếc nhẫn trên bàn tay trái của anh ta là chiếc nhẫn của hội sinh viên Phi Gamma Delta mà tôi đã và đang đeo trong suốt hai năm qua.


Tôi chạy vào đại sảnh, mong muốn thoát khỏi căn phòng bí ẩn đó. Richmond, đó là điều quan trọng nhất – tới Richmond. Tôi bắt đầu xuống đại sảnh để ra cửa bên ngoài. “Coi chừng!” Tôi hét lên với một người phục vụ trong bệnh viện mà đang rẽ quay sang chỗ tôi. Anh ta dường như không nghe thấy và cũng không nhìn thấy tôi và một giây sau tôi nhận ra anh ta đã đi ngang qua chỗ tôi đứng như thể tôi không có ở đó.


Thật lạ lùng. Tôi tới chỗ cánh cửa, tôi có thể đi xuyên qua được và phát hiện ra là mình đang tiến về Richmond rất nhanh chóng trong bóng tối bên ngoài. Đang chạy ư? Đang bay ư? Tôi chỉ biết rằng mặt đất đã trở nên tối tăm và đang trượt qua trong khi những ý nghĩ khác chiếm lấy tâm trí tôi, những suy nghĩ ấy thật đáng sợ và khó hiểu. Người phục vụ đã không nhìn thấy mình. Nếu mọi người tại trường Y cũng không thể nhìn thấy mình thì sao?


Bỗng dưng tôi thấy một con sông rộng, rồi thấy cây cầu dài bắc qua sông để vào một thành phố. Tôi thấy một tiệm giải khát, quán bia và một quán cà phê. Tại đây tôi đã gặp một vài người lạ và liền hỏi họ về tên đường, tên thành phố nhưng chẳng có ai thấy cũng như đáp lời tôi cả. Tôi nhiều lần đập tay lên vai một người khi hỏi nhưng tay tôi dường như chỉ chạm vào một khoảng không vô định. Sau đó tôi đi đến bên một người thợ điện đang loay hoay quấn dây điện thoại vào một bánh xe lớn.


Vô cùng bối rối, tôi dừng lại bên một buồng điện thoại và đặt tay lên sợi dây điện thoại. Ít ra thì sợi dây nằm đó, nhưng bàn tay tôi không thể nào chạm vào nó. Tôi nhận thấy một điều rõ ràng rằng: tôi đã mất đi thân xác của chính mình cũng cái bàn tay mà có thể cầm được sợi dây kia và cái thân thể mà người ta có thể nhìn thấy. Tôi cũng bắt đầu hiểu ra rằng cái xác trên chiếc giường đó chính là của tôi, không thể hiểu sao lại tách ra khỏi tôi, và việc mà tôi phải làm bây giờ là phải trở về nhập lại vào nó càng nhanh càng tốt.


Việc tìm đường quay lại khu căn cứ và bệnh viện không có gì khó khăn. Thực sự tôi hầu như trở lại đó ngay tức khắc khi tôi nghĩ đến nó. Nhưng căn phòng nhỏ mà tôi đã rời đi thì ở đâu? Thế là tôi bắt đầu một trong những cuộc tìm kiếm kỳ lạ nhất đời: cuộc tìm kiếm chính bản thân mình.


Khi tôi chạy từ khu nhà này sang khu nhà khác, đi qua hết phòng này sang phòng khác lúc các bệnh binh đang ngủ – những người lính đều trạc tuổi tôi, tôi nhận ra rằng chúng ta cảm thấy lạ lẫm với chính khuôn mặt của mình như thế nào. Mấy lần tôi đã dừng lại bên một người mà tôi cứ ngỡ là mình. Nhưng có điều chiếc nhẫn Hội sinh viên không có, và tôi lại vội vã tiếp tục tìm kiếm của mình.


Cuối cùng tôi đi vào một gian phòng nhỏ với ánh sáng lờ mờ. Một tấm khăn trải đã được kéo phủ lên xác người trên giường, nhưng đẻ lộ ra đôi cánh tay của người đó nằm dọc ở bên ngoài. Và chiếc nhẫn tôi đang tìm nằm trên bàn tay trái của thân xác ấy. Tôi đã cố gắng kéo tấm vải trắng ra nhưng không thể nào nắm được nó. Và lúc đó là lần đầu tiên tôi nghĩ đến điều mà đã xảy ra với mình, đó chính là cái mà nhân loại vẫn gọi là “cái chết”.


Trong thời khắc tuyệt vọng nhất ấy, căn phòng bỗng sáng rực rỡ, một thứ ánh sáng lạ lùng tôi chưa từng thấy bao giờ, và tôi như bị lôi cuốn theo nguồn ánh sáng ấy. Tôi đã trông thấy những quang cảnh mà từ khi sinh ra cho đến tận bây giờ tôi chưa bao giờ được thấy, những quang cảnh mà tôi nghĩ rằng chỉ có thể ở thế giới bên kia, và tôi không nhìn được rõ các sinh linh ở đó. Có vùng tối tăm u ám nhưng có vùng lại chan hòa ánh sáng vô cùng tươi đẹp với các sinh linh trông như những thiên thần.


Sau đó đột ngột vầng sáng đó giảm dần, tôi muốn quay về. Trong phút chốc tôi lại thấy những căn phòng, những thân xác bất động trên giường. Tôi tiến tới chiếc giường của thân xác mình. Tôi như bị cuốn hút vào cái thân xác đó. Rồi, từ từ cử động được những ngón tay, cuối cùng tôi mở mắt ra. Chỉ vài giây sau, một bác sĩ và cô y tá đã ở trước mắt tôi, nét mặt rạng rỡ. Vậy là tôi đã sống trở lại, đã thật sự hồi sinh…”


Những trải nghiệm không bao giờ quên


Thời đó, thuốc penicilline chưa được phát minh nên việc chữa trị bệnh sưng phổi vô cùng khó khăn, 90 phần trăm người bệnh khó thoát khỏi lưỡi hái của tử thần. Vào buổi sáng ngày 20.12.1943 các bác sĩ ở bệnh viện đã xác nhận rằng George Ritchie đã chết nên người ta chuyển xác ông vào nhà xác.


Tại đây một số thủ tục giấy tờ, giấy khai tử và thủ tục chuẩn bị đưa người chết vào quan tài đã được tiến hành, và người ta chuẩn bị thông báo đi các nơi rằng George Ritchie đã chết. Không ai có thể tưởng tượng được rằng George Ritchie đã sống lại và mang theo câu chuyện diệu kỳ để kể lại với mọi người nhưng trải nghiệm của ông trong giây phút trái tim đã ngừng đập, khi mà mọi dấu hiệu của sự sống đều không còn.


Những điều George Ritchie kể lại sau khi sống dậy đã làm các bác sĩ trong bệnh viện kinh ngạc. Điều kỳ lạ đáng lưu ý nhất chính là những gì Ritchie đã kể và ghi chép lại trong tập nhật ký trong 9 phút chết đó về sau đều được chứng minh là có thực.


Một năm sau, Ritchie trở về trại Barkeley và được gửi sang Âu Châu để phục vụ tại một bệnh viện quân y. Trên đường xe chở Ritchie đi ngang qua thành phố mà một năm trước trong khi bị coi là đã chết, Ritchie đã lui tới. Tiệm bán bia, tiệm cà phê, cây cầu dài bắc qua sông, những con đường, những bảng hiệu, cả cái buồng điện thoại năm xưa… tất cả đều có thật trong thực tế. Đó là thành phố Vicksburg thuộc tiểu bang Mississipi, nơi mà chưa bao giờ George Ritchie đặt chân đến.


George Ritchie sau này trở thành Viện trưởng Viện tâm thần học ở Charlotsville, bang Virginia Hoa Kỳ, và suốt đời ông không thể nào quên rằng mình đã có lần chết đi sống lại, cũng như không thể nào quên các cảnh giới lạ lùng ở bên kia cửa tử. Ông mất vào ngày 29.10.2007 tại nhà riêng ở Irvington, Virginia, Mỹ, hưởng thọ 84 tuổi.


 Nguồn: Hôn Nhân & Pháp Luật

Tin khác:
Trang ( 1/3) : 1 | 2 | 3
   Phật giáo và cuộc sống
Phóng sự: Mảnh đời bất hạnh của bé Hồng Nhã My

Những chuyến đi với nhiều người có thể là niềm vui khám phá, nhưng với gia đình bé My thì những chuyến đi này là lo lắng, nổ lực và hi vọng để tìm được sự sống trọn vẹn cho con của mình. Đến gần hơn với câu chuyện gia cảnh của bé My chúng tôi nhận ra những yêu thương và lo lắng của người thân bé cũng lớn như những bệnh tật mà bé đang chịu đựng. Câu chuyện về cái nghèo của gia đình kéo theo nhiều bi kịch về bệnh tật và phải bỏ học, đằng sau những câu chuyện ngõ cụt thì họ vẫn đứng lên để bứng rễ nghèo nàn ăn sâu trong nếp nhà. Để mơ một ngày có một phần số tốt hơn, nước mắt có rơi buồn nhưng họ không bỏ lại cuộc đời vì trong họ là tình gia đình, là trách nhiệm làm cha, là trách nhiệm làm mẹ, là trách nhiệm làm con và là trách nhiệm làm ...

Bình Dương: Đại lễ Tưởng niệm 710 năm ngày Đức vua Phật Hoàng Trần Nhân Tông nhập Niết Bàn

Hòa chung trong không khí của những người Phật tử Việt Nam trên cả nước hướng về vùng đất thiêng Yên Tử để tưởng niệm vị Vua Phật Việt Nam. Sáng ngày 07/12/2018 (mùng 1/11/ năm Mậu Tuất), tại Trung tâm Văn hóa tượng Phật Niết Bàn (chùa Hội Khánh, đường chùa Hội Khánh, Tp. Thủ Dầu Một), Ban Trị Sự GHPGVN tỉnh Bình Dương đã trang nghiêm tổ chức lễ Tưởng niệm 710 năm ngày Đức vua Phật Hoàng Trần Nhân Tông nhập Niết Bàn 01/11/ Mậu Thân (1308) – 01/11/ Đinh Dậu (2018).

Bình Dương: Trao nhà đoàn kết cho các hộ gia đình nghèo

Ngày 04/12/2018 (27/10/ năm Mậu Tuất), Ban Trị sự Phật giáo thị xã Thuận An phối hợp cùng Phân Ban Ni giới tỉnh Bình Dương, Tịnh xá Ngọc Thuận đã đến thăm, đồng thời tổ chức trao tặng nhà đoàn kết cho các hộ nghèo thuộc xã Phước Thạnh, TP. Mỹ Tho và xã Bình Trưng, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang.

BÌNH DƯƠNG: THÔNG BÁO TỔ CHỨC ĐẠI GIỚI ĐÀN MINH THIỆN PL.2563-DL.2019

THÔNG BÁO V/v Tổ Chức Đại Giới Đàn “MINH THIỆN” PL. 2563 – DL. 2019

Bình Dương: Hội nghị giao ban khu vực phía Nam 05 tỉnh lần thứ hai – năm 2018

Sáng ngày 30/11/2018 (24/10/ năm Mậu Tuất), tại chùa Hội An, phường Hòa Phú, TP. Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương đã diễn ra Hội nghị giao ban thường niên lần thứ 2 - năm 2018 giữa Ban Thường trực Hội đồng Trị sự, Văn phòng II Trung ương Giáo hội, Ban Tăng sự, Ban Pháp chế T.Ư Giáo hội cùng Ban Trị sự GHPGVN các tỉnh – thành, đại diện Ban Tôn giáo Chính phủ phía Nam và Ban Tôn giáo 5 tỉnh – thành phố khu vực phía Nam (gồm các tỉnh: Bình Dương, Bình Phước, Tây Ninh, Đồng Nai, Bà Rịa – Vũng Tàu).

Bình Dương: Trường Trung cấp Phật học mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20 – 11

Sáng ngày 20/11/2018 (14/10/ năm Mậu Tuất), nhằm thể hiện tinh thần tri ân và báo ân đối với người thầy khai mở con đường tri thức, Tăng Ni sinh trường Trung cấp Phật học tỉnh Bình Dương, khóa VI đã hân hoan tổ chức Lễ tri ân đến chư Tôn đức Ban Giám Hiệu trường, Ban Giảng huấn nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.

Bình Dương: Tăng Ni sinh trường TCPH hiến máu nhân đạo

Sáng ngày 19/11/2018 (13/10/ năm Mậu Tuất), tại Trung tâm xét nghiệm y khoa Medic L.A.B (số 597, Đại lộ Bình Dương, P.Hiệp Thành, Tp. Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương), Ban Chỉ đạo Vận động hiến máu tình nguyện Tp. Thủ Dầu Một đã tổ chức chương trình hiến máu để kịp thời cứu những bệnh nhân với ý nghĩa “Một giọt máu cho đi, một cuộc đời ở lại” thu hút sự tham gia của đông đảo cán bộ, công chức, viên chức, các tầng lớp nhân dân, đoàn viên thanh niên và trong đó có Tăng Ni sinh trường TCPH Bình Dương.

Bình Dương: Ban Trị sự GHPGVN tỉnh viếng Tang lễ cố Trưởng lão Hòa thượng Thích Hiển Pháp

Sáng ngày 18/11/2018 (12/10/ năm Mậu Tuất) chư Tôn đức Thường trực Ban Trị sự (BTS) GHPGVN tỉnh Bình Dương, Ban Giáo dục Phật giáo tỉnh, Ban Từ thiện Xã hội Phật giáo tỉnh, Phân ban Ni giới tỉnh cùng các ban, ngành trực thuộc Phật giáo Bình Dương vô cùng kính tiếc trở về dâng hương phúng viếng, đảnh lễ Giác linh Cố Trưởng lão Hòa thượng Thượng HIỂN hạ PHÁP, vì niên cao lạp trưởng, đã thu thần thị tịch vào lúc: 10giờ 45 phút, ngày 16/11/ 2018 (nhằm ngày 10 tháng 10 năm Mậu Tuất) tại chùa Hưng Phước, số 540/23 đường Cách Mạng Tháng 8, phường 11, quận 3, Tp. Hồ Chí Minh, Hòa thượng trụ thế: 86 năm – Hạ lạp: 66 năm.

Bình Dương: Lễ Húy kỵ Cố đại lão HT.Thích Thiện An

Ngày 17/11/2018 (11/10/ năm Mậu Tuất) tại chùa Bửu Phước, đường Xóm Chùa, xã Phước Hòa, huyện Phú Giáo, tỉnh Bình Dương toàn thể môn đồ pháp quyến đã tổ chức Lễ Húy kỵ cố Đại lão Hòa thượng Thích Thiện An, Nguyên cố vấn chứng minh BTS GHPGVN tỉnh Sông Bé - Bình Dương.

Bình Dương: Phiên họp định kỳ của Ban Trị sự Phật giáo tỉnh

Ngày 05/11/2018 (nhằm ngày 28/ 9/ năm Mậu Tuất), tại văn phòng BTS Phật giáo tỉnh Bình Dương - chùa Hội Khánh, (đường chùa Hội Khánh, phường Phú Cường, TP.Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương) đã diễn ra phiên họp để báo cáo công tác hoạt động Phật sự trong thời gian qua và triển khai các công tác chuẩn bị cho Phật sự sắp tới như Đại giới đàn và Đại lễ Phật đản Vesak LHQ năm 2019.

van nghe chao mung hoi thao hoang phap 2011
Vững niềm tin Phật - Clip13
Xem thêm >>