Chuyện Người Thợ Săn và Mẹ Khỉ

          Một biến cố “Kinh tâm động phách” cho giòng họ “Thú rừng” vùng núi Chợ Gành – Phú Tân – Tuy An thuộc Tỉnh Phú yên vào những tháng ngày mà âm hưởng đón mừng Đức Quang Trung Nguyễn Huệ thống nhất sơn hà lên ngôi Hoàng đế của Dân tộc Lạc Việt vẫn còn vang vọng: Một người đàn ông trạc độ 45 tuổi, bắp tay nổi gân cuồn cuộn; vai mang cung tên hình như là một gia sản bất ly thân của ông ta - Phải chăng ông ta sẽ mãi mãi là hung thần của muôn thú vùng nầy? Một người thợ săn mà chắc chắn tay nghề là cung nõ và những mũi tên nhọn hoắc…? Hình như quan lại huyện, xã, thôn, ấp đang mãi mê trong thú vui thanh bình nên mặc kệ những tên lạ mặt xuất hiện…
        Hằng ngày thấy ông ta đi về một mình từ cái chòi tranh bốn chân cao lơ lững trong bìa rừng, một kiểu kiến trúc nhiều kinh nghiệm đối với các loài thú dữ như cọp “vói tay rờ rẫm” không vói tới, nhảy lên lại vọt khỏi mái chòi, chắc chắn ông ta là người nắm vững được “sở đoản của Ông Kẹ” thích ăn thịt người nầy chăng? Mọi người tin rằng có lẽ ông ta là một võ quan chán công danh chiến tranh chém giết, bởi vài biểu lộ: đôi mắt rực lửa, giọng nói nghiêm nghị của ông như ra lệnh hơn là dịu dàng ánh mắt ngọt ngào lời nói với những người “bạn buôn hàng thực dụng: gạo, mắm, rau quả, da thú…
         Một điều mà người thợ săn luôn cảm nhận được là sự lẻ loi, cô quạnh, không phải dân làng xem ông là kẻ thù bất đội trời chung như bọn thú rừng, họ phải chăng là những người dân lương thiện thấm nhuần được đạo lý từ bi của đức Tổ Thiền Tông Liễu Quán đã đản sanh nơi đây, họ cố gắng thực hành đạo lý bất sát sanh mà họ vẫn chưa ra khỏi cái lý lẽ tỉnh mê “vật dưỡng nhơn” của Khổng Tử hay tà giáo, vì vậy họ không muốn giao tế với người hành nghề tàn nhẫn…?
Tuy nhiên cũng có vài người hiểu đời hoặc có kiến thức đôi chút dù họ không muốn kết thân nhưng họ cũng không tiếc vài lời “đường mật” vì họ nể phục cái tướng anh dũng trong bộ quân phục rách nát, hơn sáu tháng nay, nếp sống hàn vi nầy rõ ràng đã hòa nhập được với mọi tầng lớp dân nghèo khốn khổ sau thời chiến tranh.
          Hôm nay lão thợ săn vào rừng lúc sương núi đang mỏng dần… ánh sáng mặt trời xuyên thủng lá rừng, sương mù một vài tia lấp lánh trên lá ủ… hai chân lão cảm thấy đã mỏi, lão suy nghĩ: không biết giờ nầy đã đúng ngọ chưa hay còn già nửa buổi… lão đưa tay sờ vào cục cơm vắt trừ bị lần thứ ba rồi, điều nầy chứng tỏ mấy bát cơm sáng với rau luộc và mắm đã được bao tử lão hoàn thành bổn phận tốt đẹp … Lão lại tiếp tục nhiệm vụ rón rén đưa tay vạch cành, lá rồi khẽ bước, lão che tai như ông già lãng tai lắng nghe âm thanh động tĩnh từng bước chân dẫm đất xuyên cành và ngay cả hơi thở tiếng kêu của dã thú… nhưng tuyệt nhiên vắng lặng đến nỗi nghe được tiếng lá vàng rơi trên đầu lão.
         Bỗng nhiên có tiếng kêu “chít choét, chít choét”, chắc là tiếng gọi mẹ của tên khỉ con đứng lẫn trong lá xanh gần đâu đây lọt vào tai lão, lão ngước cổ trông về hướng tiếng kêu, lão thực sự mùng rỡ vì thấy một con khỉ lớn, lão thầm cám ơn “quả là một món quà đắc giá ít gặp” vì khỉ sống bán được giá cho bọn xiếc dạo, khỉ chết chỉ bán xương cho bọn nấu “cao khỉ” rẻ mạt…
Lão tự hào với tài bắn cung chỉ bắn bị thương nhẹ để bắt sống… Lão đoán có lẽ con khỉ nầy là khỉ mẹ đang tìm trái cây cho con… đồng thời lão cũng phát giác được tên khỉ con đang trợn tròn đôi mắt khỉ ngây thơ nhìn quanh, hắn lăng xăng nhảy lui nhảy tới trên cành cây ngay trên đầu lão cao hơn vài mét… Lão nhìn khỉ con thốt mấy lời trách, có phải lão ngây thơ lú lẩn, rằng: “Nè khỉ con mầy quá ngu xuẩn đi thôi, mày kêu réo ỏm tỏi lên không lẽ mầy muốn báo cho tên thợ săn ác độc nầy rằng: Có mẹ con ta đang ở đây ư?” Rồi lão cũng lại tự bào chữa cho mình “Không thể trách nó phải không? Vì nó là con nít khỉ còn ôm vú mẹ nào biết chuyện thị phi ở đời chứ?”
           Than ôi! Đây là nguyên nhân đầu tiên trong những nguyên nhân dẫn đến “Thảm kịch và Hối ngộ”.
Lão thợ săn lắp tên vào cung nhắm khỉ mẹ bắn, ông ta không thể ngờ cùng một lúc khỉ mẹ đã lao mình xuống, tay trái y đưa ra ôm nhanh lấy “đứa khỉ con”… Phải chăng khỉ mẹ nghĩ rằng: "Con mình không thể để cho loài người ác độc bắt cóc," đồng thời y cũng vươn tay phải nắm lấy cành cây đong đưa mà khỉ con đã đứng…
         Ông địa ơi! Động lực nào khiến cho khỉ mẹ lao mình xuống cứu khỉ con nhỉ? Không lẽ y không hay biết gì về tài năng “bách bộ xuyên dương” (đứng cách 100 bước bắn xuyên lá dương) của lão thợ săn ư? Dĩ nhiên là không rồi, vì y chỉ là một thú rừng dù cho là gia súc làm sao hiểu được văn tự truyền thuyết loài người chứ? Cho nên y mới hành động thản nhiên thiếu cảnh giác… Tuy nhiên hành động của y chắc chắn là hành động của một người mẹ, dù cho loài người hay loài thú đều có chung một từ ngữ để ca tụng “mẫu tử tình thâm”, hỡi loài người đừng bao giờ tuyên bố độc quyền bổn phận và tình thương của một bà mẹ đã huân tập nhiều đời nhiều kiếp rồi, họ sẵn sàng bỏ sau lưng mọi sống chết, sẵn sàng lăn xả vào hiểm địa để bảo vệ và cứu con lâm nạn…
Một triết gia Tây phương đã nói: “Mọi kỳ quan trên thế giới không có kỳ quan nào so sánh được trái tim của một bà mẹ.” Tôi tin rằng lời ca tụng nầy không phải chỉ những bà mẹ loài người mới được ca tụng phải không? Sự lao mình xuống cứu con của con khỉ mẹ đã tạo được điều kiện cho mũi tên thật vừa tầm cắm vào trái tim y… ngoài ý muốn của người thợ săn… và giờ đây cành cây mà y vươn tay nắm không còn là điểm tựa bảo đảm mạng sống y nữa… những ngón tay bé bỏng của y lỏng buông… thân rơi xuống mặt đất. Người thợ săn sững sờ xúc cảm nhìn khỉ mẹ hình như y đang dồn hết tàn lực vào tay trái, đè đầu khỉ con ngây thơ vào vú bên phải… Ông thấy trong đôi mắt khỉ mẹ long lanh ngấn lệ nhìn con bú… Ông tự nhủ: Ôi! Nếu ở thế gian nầy có người nào tự cho mình do trời sanh ra chứ không phải do mẹ “trăm cay ngàn đắng banh da xẻ thịt” sanh ra mình mới không thấu triệt được tình mẹ bao la nhất là người mẹ sắp lìa đời… ngôn ngữ chung của họ đều có thể dịch ra được bằng cảm xúc cá nhân trong một hoàn cảnh nào đó và ở đây người thợ săn cũng phiên âm ra được tiếng lòng khỉ mẹ rằng: “Con ơi hãy bú đi con, đây là những giọt sữa cuối cùng mà mẹ có thể cho con…"? Những hạt lệ dù ngập tràn trong mắt khỉ mẹ đang trừng trừng nhìn ông… rồi trút hơi thở cuối cùng.
Lúc nầy người thợ săn đã quán triệt sâu xa về cái nhìn của khỉ mẹ như đang chứa đựng cả một bầu trời oán hận, ông bần thần, choáng váng như vừa bất cẩn để đầu va vào gốc cây… Ông cúi xuống ẳm xác khỉ mẹ còn hơi ấm, ông không nỡ rứt khỉ con ra khỏi vú… vì ông cũng hiểu rằng cơ hội của một đứa con nít chưa mọc răng, dù là một con khỉ con bé bỏng muốn mãi được ôm vú mẹ thì đã không còn cơ hội nữa, khi “xác mẹ” sắp vùi dưới ba tấc đất… nhưng giọt nước mắt hối hận thương cảm của ông không ngừng rơi trên thân khỉ mẹ cùng theo bước chân ông đi ra bìa rừng… những giọt nước mắt ấy dù có ướt đẫm bộ lông khỉ, liệu có thể rửa sạch nổi oán hờn trong lòng… và vết thương còn rỉ máu trên thân thể khỉ mẹ được chăng? Ông bẻ gãy cây cung gia nghiệp dùng làm “thuổng” đào huyệt chôn khỉ mẹ, lúc bấy giờ khỉ con nào biết gì về việc mình đã mất mẹ, vẫn vô tư như muôn ngàn sự vô tư của trẻ con, y vẫn lăng xăng trèo lên nhảy xuống trên mồ khỉ mẹ, cái mồ mà người thợ săn đắp lên vài tảng đá để đánh dấu và kính ngưỡng tuyên thệ: “Hỡi hương hồn khỉ mẹ có thiêng, xin chứng giám lời ta: Ta xin người tha thứ tội lỗi cho ta…ta sẽ chăm sóc nuôi dưỡng con người lớn khôn, ta thề kể từ buổi hoàng hôn hôm nay cho đến ngày ta từ giã cõi đời, ta sẽ không ngại lao khổ trèo đèo lội suối, tìm “rễ cây, lá cây” làm thuốc để chữa trị thương tích bệnh tật cho muôn loài…" Có phải ông tin khỉ mẹ đang nghe được tiếng người, hiểu được tiếng người chăng? Ôi! Chính ông đang thề nguyện với lòng ông phải không? Rồi ông bồng khỉ con đi vào núi xanh thăm thẳm trong sương đêm…
          Những thợ rừng, dân tộc thiểu số, đại đa phần dân nghèo vùng Phú tân, Chợ Gành, Đầm Ô Loan v.v… được ông chữa khỏi bệnh, băng bó thương tật nhiều vô số… Dược thảo chỉ là cây lá, rễ hoang dã cọng với lòng từ bi vô biên.
        Người đời tôn xưng ông là Thần Y, ông đi người ta thấy là khỉ ôm cổ, chim đậu trên vai, thỏ lóc thóc chạy theo sau lưng, trước cửa hang ông nghỉ ngủ có cả hổ vằn, beo gấm gác cửa… ngày trước ông là kẻ thù của muôn thú còn bây giờ ông là ân nhân, là thầy, là một người dưỡng phụ không thể thiếu vắng cho cả muôn loài.
          Tiếng đồn về lòng từ bi cứu người, cứu muôn vật của vị Thần Y rừng hoang rền vang khắp mọi thôn làng non núi Phú Yên…
Đáng thương, đáng kính thay một con khỉ mẹ đã vì con mà mất mạng sống, cái chết của y đã làm cho người thợ săn hối ngộ, ông ta đã biến “hành động” bách hại quần sanh thành nguyện lực cứu độ khổ đau cho muôn loài.
Nhân mùa Đại Lễ Vu Lan, đệ tử kính nguyện cầu Đức A Di Đà Phật và Thánh Chúng tiếp độ cho tất cả mọi bà mẹ kể cả bà mẹ của vạn loại hữu tình; vô tình chúng sanh đã qua đời… được vãng sanh về cõi Cực Lạc Quốc.
Nguyên Thần

Tin khác:
Trang ( 1/2) : 1 | 2
   Sáng tác
Phân ban Ni giới tỉnh Bình Dương trao quà Tết đến bà con nghèo tại Cần Thơ

PSO- Ngày 13/01/2019 (nhằm mùng 8/12 năm Mậu Tuất), Phân ban Ni giới Phật giáo tỉnh Bình Dương đã có chuyến từ thiện trao 200 phần quà Tết đến bà con nghèo tại thị xã Ngã Bảy, huyện Tân Phước, TP. Cần Thơ.

ỦY BAN MẶT TRẬN TỔ QUỐC VIỆT NAM TỈNH BÌNH DƯƠNG CHÚC TẾT BAN TRỊ SỰ GHPGVN TỈNH

Sáng ngày 17/01/2019, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh Bình Dương do Ông Nguyễn Huỳnh Đình – Phó Chủ tịch Thường trực Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh làm trưởng đoàn đến chùa Hội Khánh- Văn phòng Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bình Dương chúc mừng chư Tôn đức Ban Thường trực Phật giáo tỉnh nhân dịp xuân Kỷ Hợi.

Bình Dương: Hội nghị tổng kết công tác Phật sự năm 2018 của Ban Trị sự GHPGVN tỉnh

Sáng ngày 14/01/2019 (nhằm mùng 9/12 năm Mậu Tuất), tại Trung tâm Văn hóa tượng Phật Niết bàn (chùa Hội Khánh), đường Chùa Hội Khánh, TP. Thủ Dầu Một. Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bình Dương đã trọng thể tổ chức Hội nghị Tổng kết công tác Phật sự năm 2018 và đề ra phương hướng hoạt động năm 2019.

THÀNH ỦY TP. THỦ DẦU MỘT CHÚC TẾT BAN TRỊ SỰ GHPGVN TỈNH BÌNH DƯƠNG

Chiều ngày 15/01/2019, Lãnh đạo Thành ủy thành phố Thủ Dầu Một do Bà Nguyễn Thu Cúc- Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố làm trưởng đoàn cùng các vị thuộc ban ngành đoàn thể Tp. Thủ Dầu Một đến Văn phòng BTS GHPGVN tỉnh tại Chùa Hội Khánh, phường Phú Cường, thành phố Thủ Dầu Một thăm và chúc tết Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bình Dương.

Bình Dương: Phân ban Ni giới tỉnh tổng kết công tác Phật sự năm 2018

Chiều ngày 02/01/2019 (nhằm 27/11 năm Mậu Tuất), Phân ban Ni giới GHPGVN tỉnh đã tổ chức lễ Tổng kết công tác Phật sự năm 2018 và thống nhất phương hướng hoạt động năm 2019 tại chùa Tây Thiên, phường Đông Hòa, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương.

Bình Dương: Lễ Tam thất Trai tuần cố HT. Thích Thiện Thông

Sáng ngày 30/12/2018 (24/11 năm Mậu Tuất), tại chùa Linh Thông, phường An Bình, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương, ĐĐ. Thích Lệ Lạc - Ủy viên BTS, Phó ban Trị sự GHPGVN thị xã Dĩ An cùng môn nhơn pháp quyến đã thành kính thiết lễ tuần Tam thất cúng dường, tri ân cố Hòa thượng Thích Thiện Thông - Viện chủ chùa Linh Thông.

Bình Dương: Lễ Đại tường cố Hòa thượng Thích Nhất Chí

Sáng ngày 23/12/2018 (17/11 năm Mậu Tuất), tại An Linh Cổ tự, phường Đông Hòa, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương môn đồ pháp quyến đã long trọng cử hành lễ Đại tường cố HT. Thích Nhất Chí - nguyên Ủy viên Thường trực Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bình Dương, Phó ban Kiểm soát Phật giáo tỉnh, Trưởng Ban Trị sự GHPGVN thị xã Dĩ An, thành viên Mặt trận Tổ quốc thị xã Dĩ An, nhiệm kỳ VII & VIII, Trụ trì An Linh Cổ tự.

Bình Dương: Đêm hoa đăng kính mừng ngày đức Phật A Di Đà tại chùa Đức Hòa

Hòa trong niềm hân hoan của bao người con Phật hướng về ngày vía Đức Từ phụ A Di Đà, Giáo chủ cõi Tịnh độ Tây phương, ngày 20/12/2018 (14/11/ năm Mậu Tuất), tại chùa Đức Hòa, quốc lộ 1K, phường Bình An, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương đã trang nghiêm long trọng tổ chức lễ hoa đăng kính mừng ngày vía đức Phật A Di Đà.

Ban Trị sự Phật giáo tỉnh Bình Dương chúc mừng Giáng sinh

Nhân dịp lễ Giáng Sinh, vào lúc 9 giờ ngày 20/12/2018 đoàn Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Bình Dương đến thăm Linh mục Nguyễn Văn Riễn, Chủ tịch Ủy ban Đoàn kết Công giáo tỉnh Bình Dương tại Giáo xứ Thánh Giuse, Phường Hòa Phú, Tp.Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương.

Phóng sự: Mảnh đời bất hạnh của bé Hồng Nhã My

Những chuyến đi với nhiều người có thể là niềm vui khám phá, nhưng với gia đình bé My thì những chuyến đi này là lo lắng, nổ lực và hi vọng để tìm được sự sống trọn vẹn cho con của mình. Đến gần hơn với câu chuyện gia cảnh của bé My chúng tôi nhận ra những yêu thương và lo lắng của người thân bé cũng lớn như những bệnh tật mà bé đang chịu đựng. Câu chuyện về cái nghèo của gia đình kéo theo nhiều bi kịch về bệnh tật và phải bỏ học, đằng sau những câu chuyện ngõ cụt thì họ vẫn đứng lên để bứng rễ nghèo nàn ăn sâu trong nếp nhà. Để mơ một ngày có một phần số tốt hơn, nước mắt có rơi buồn nhưng họ không bỏ lại cuộc đời vì trong họ là tình gia đình, là trách nhiệm làm cha, là trách nhiệm làm mẹ, là trách nhiệm làm con và là trách nhiệm làm ...

van nghe chao mung hoi thao hoang phap 2011
Vững niềm tin Phật - Clip13
Xem thêm >>