Ao sen ông Ái

Lũ học sinh chúng tôi hồi nhỏ rất sợ mỗi khi đi ngang nhà ông Ái bởi ông bị cả làng gọi là “ông Ái điên”. Khổ, nhà ông gần trường nên ngày hai buổi đến trường là hai lần sợ. Ông hay cầm cái cây dài đuổi bọn học trò phá phách. Đương nhiên thôi bởi chúng phá vườn ông ghê quá. Không biết ba lo cho tôi vì sợ mà bỏ học hay sao nên hay nói: “Con đừng sợ, người ta bảo ông ấy điên vì ông toàn làm chuyện khác người chứ không hại ai cả đâu”.

Cái thời “nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò” của tôi đúng là… tày trời. Là con gái nhưng tôi cứ cao nhỏng, thẳng đuộc và đen thui như thằng con trai. Thế là thay vì nhảy dây, chơi ô ăn quan hay tập tành viết thơ tình bỏ vào ngăn bàn này nọ như con bọn con gái thì tôi cùng đám bạn trai đá banh, trèo cây. Một tháng dăm ba lần… tổ chức đi bẻ bắp hay hái ổi, mít… Hầu như vườn nhà nào trong thôn cũng bị chúng tôi… viếng thăm. Những khoảnh vườn nhỏ, trồng đủ thứ trái cây mỗi thứ một ít hễ sau một đêm chúng tôi hái trộm là tàn tạ y như có bão đi qua. “Thu họach” nhất và vui nhất (cũng hồi hộp nhất là những lần hái trộm vườn ông Ái). Mà vườn ông thứ gì cũng ngon, ngọt hơn người ta. Ấy là do bưởi, đu đủ, chuối… nhà ông toàn bón phân xanh. Sáng, khi những người có trâu bò lục tục dậy dắt trâu bò ra đồng thì ông Ái cũng lấy đòn gánh bằng tre, gánh đôi gióng mây lồng hai cái rổ tre và cái mo cau đi hốt phân trâu bò. Con nào… di bậy là ông xông vô hốt liền. Có khi ông còn lấy cả tay lùa lùa ít đất bột xung quanh rồi bốc phân cho bằng hết. Người khác đi ngang nhổ nước bọt, ông thì hùi hụi hốt từng cục phân rơi. Ông Ái rất dữ dằn. Có khi còn huy động cả vợ con canh chừng. Thế mà lũ chúng tôi vẫn hái trộm được trái cây nhà ông mới tài tình. Bởi, thường ở nông thôn mọi người đi ngủ từ rất sớm. Chúng tôi buổi tối tụ tập nhau học bài xong mới phân công nhau đứa nào canh cửa, đứa nào nhữ mấy con chó và đứa nào trèo hái trái cây. Khi cả nhà ông mệt mỏi vì canh mãi có thấy ai đâu và đi ngủ thì chúng tôi mò vào. Sau mỗi đêm mất chuối, ổi, hay vài chùm dâu, sáng ra ông Ái lại cầm cái cây đi đi lại lại, dứ dứ vào  lũ học trò chúng tôi - Những đứa mặt mày giả bộ tỉnh bơ tỉnh rụi khi đi học ngang qua nhà ông.

Cái ao sen của ông Ái cũng là nơi mà người làng tôi có nhiều kỷ niệm với nó. Xã tôi có một sân vận động. Ở góc sân có một sân khấu đắp nổi bằng đất. Trai gái trong xã được huy động đi làm mỗi người mấy ngày công. Đó là nơi để các đoàn văn công, cải lương về biểu diễn. Sân khấu được đắp cao hơn so với mặt sân bóng cả mấy thước. Nhưng sân khấu đắp xong thì hố đất bên cạnh lộ ra, nham nhỡ. Những năm sau giải phóng, như nhiều miền quê trên đất nước này, làng tôi cũng vào hợp tác xã. Việc công ai cũng tham gia nhưng ai cũng làm không đến nơi đến chốn. Họ làm cho đủ công điểm rồi về. Thành ra cái ao lộ thiên đã nham nhỡ không nói nhưng cái... công trình sân khấu cũng vuông không vuông, chữ nhật không ra chữ nhật. Ông Ái lặn lội sớm hôm sửa sang lại thật đẹp. Lại đem cỏ mật về trồng thật mịn, thật dày lên bề mặt sân khấu. Hố đất thì ông xin xã cho mình “sửa thành cái ao trồng sen”. Ông đắp bờ thành cái ao vuông vức. Xuống sông gánh bùn đổ vào ao và mua củ sen về trồng. Nhiều người cười cho nhưng ông vẫn làm. Lặng lẽ như “Ngu công dời núi” (chỉ có điều ông làm một mình bởi vợ và các con ông bảo có mà điên mới làm cái… ao ngay nơi công cộng thế cho người ta… phá!). Năm tháng qua, thời gian đầu người ta cũng phá thật. Con nít thì bẻ lá đội đầu. Người lớn thì “xin mấy bông về cắm”. Hồ sen mới đẹp nhức mắt bỗng chốc tanh bành. Nhưng phá cây này ông trồng cây khác, bẻ lá này ông đợi lá non lên khỏa khỏa để hồ bớt trống trải. Sau người ta tự nhiên không… phá nữa. Chắc nghĩ tội nghiệp ông. Mùa hè, sen nở, vợ con ông có việc để làm, có thêm ít tiền chợ. Riêng ông thường hái những bó sen thật to đến tặng các thầy ở chùa làng dâng lên cúng Phật.

Với chúng tôi cũng có kỷ niệm nhớ đời với ao sen của ông. Số là lâu thật lâu mới có một đoàn cải lương về quê biểu diễn. Thế là nhá nhem tối chúng tôi đã rủ nhau đi xem hát. Vãn tuồng còn rình sau cánh gà để xem nghệ sĩ… chùi son phấn. Chúng tôi muốn xem sau khi những “hoàng hậu”, “công chúa”, “hoàng tử”… không đánh phấn thoa son thì như thế nào. Một lần đang say mê vừa xem vừa bình phẩm ai đẹp ai xấu thì anh Thống - du kích xã xách cây súng đến đuổi. Ban đầu không đứa nào chịu rời cánh gà nhưng sau đó, thấy anh Thống gọi thêm mấy du kích đến nữa thế là mạnh đứa nào đứa nấy chạy. Đêm tháng mười tối om. Nhóm tôi nhanh chân chạy trước thế là tỏm, tỏm, tỏm… từng đứa rơi xuống ao sen ông Ái. Nước lạnh cóng. Đứa nào đứa nấy la oai oái. Các anh du kích thay vì rượt đuổi giờ bỏ súng nhảy xuống ao… cứu người. Chúng tôi đứa nào đứa nấy lạnh run cầm cập trên đường về nhà. Nghe đâu hôm sau ông Ái bị gọi lên ủy ban xã làm kiểm điểm. Lý do là để ao sen như thế quá nguy hiểm. Xã còn ra điều kiện rằng ông phải làm hàng rào chung quanh nếu không thì phải phá sen, lấp ao. Vậy là mỗi chiều đi chăn trâu, thả diều sau giờ học, chúng tôi lại thấy ông Ái lầm lũi đi xin từng cây tre làm thành một hàng rào rất đẹp ở bốn phía ao sen. Sau này, có lần tôi hỏi ba tôi rằng tại sao cán bộ xã lại làm khó ông Ái. Bởi những tội tày trời hái hoa, bẻ trái của chúng tôi thì không thấy quở trách gì mà toàn bắt tội ông Ái. Ba tôi chỉ ậm ờ. Ông Ái là thành phần không tốt. Là “đối tượng” được theo dõi dẫu quê nhà đã sau “giải phóng” được mấy năm rồi.

Cách đường làng tôi khoảng ba cây số là quốc lộ. Gần đường lộ nghe đâu hồi trước Mỹ có xây dựng căn cứ quân sự. Người quê tôi gọi ngắn gọn là “chi khu”. Trước năm 1975, nhiều người trong đó có ông Ái bị bắt lính. Riêng ông giả điên giả dại nên được tha về tiếp tục làm dân thường. Tất nhiên là do có một thời gian bị bắt lính nên ông Ái bị nhiều người dè chừng và tránh xa. Lớn lên, tôi nghe kể ở “chi khu” có nhiều trận đánh xáp lá cà người chết rất nhiều. Bởi thế  mà gần đó có một nghĩa địa.  Quê tôi có lệ, tháng chạp là Tết thanh minh. Mọi nhà đi dọn dẹp mồ mã để chuẩn bị ăn Tết. Thường thì sau khi xong việc, mọi người tụ tập về nhà thờ họ ăn một bữa no nê xôi kèm thịt heo luộc và dưa cải chắm nước mắm. Ông Ái cũng lặng lẽ đi chung với mọi người nhưng khi tất cả kéo nhau đi ăn thịt, uống rượu thì ông tiếp tục làm một mình. Tất cả những cái mộ “vô danh” không ai ngó ngàng tới được ông dọn sạch, đắp thêm đất cho cao ráo. Nghe nói đa phần trong đó là của người chết trận nhưng là “phía bên kia”. Cũng có một vài mộ liệt sĩ chưa quy tập, truy điệu. Ông Ái không phân biệt. Xong việc, ông ra hồ sen (mùa này thì đến lá cũng tàn úa) ngồi hát nghêu ngao. Có khi ông đọc dăm ba câu “Ta dại ta tìm nơi vắng vẽ. Người khôn người đến chốn lao xao…”.

Cho đến một năm, xã tôi treo cờ xí rợp trời mừng ngày đất nước thống nhất. Trong khi mọi người đang xôn xao, tưng bừng coi văn nghệ thì cũng như mọi lần, ông Ái một mình ra hồ sen. Mùa này, những chiếc lá đã xanh non, mượt như nhung chuẩn bị cho một mùa hoa trắng rợp ao. Có một vị mang quân hàm thiếu tá nghe đâu từ Bộ chỉ huy quân sự tỉnh về dự. Xong lễ, ông đi đến từng nhà, hỏi từng người. Người mà ông hỏi lại là ông Ái. Và, theo lời ông, ông Ái là ân nhân cứu mạng. Rằng một lần đánh nhau ác liệt ở “chi khu” ông bị thương rất nặng. Đồng đội tưởng ông hy sinh nên đã rút lui. Chiều hôm đó, ông Ái là một trong số dân làng đến nghĩa địa để chôn cất những người “nằm lại”. Khi ông thấy một chiến sĩ còn sống ông đã cố tình nấn ná ở lại đến đêm. Và khi không còn ai, ông Ái đem người thương binh đó về nhà, băng bó vết thương và giấu sau vườn cây rậm rì của nhà ông. Nghe đâu bọn địch đã lùng sục khắp làng để tìm người chiến sĩ đó nhưng tuyệt nhiên, chúng không vào nhà ông Ái dở điên dở khùng… Gặp được ân nhân, ông thiếu tá tay bắt mặt mừng. Sau đó, họ trở thành bạn tri kỹ của nhau. Thỉnh thoảng, ông Ái được đón vào thành phố chơi đến mấy tuần mới về nhà.  Nhưng có lẽ, điều vui mừng lớn nhất của ông Ái là từ ngày được vị tá kia cảm cái ơn cứu mạng, ông được người làng nhìn với đôi mắt khác. Thân thiện, không ngờ vực. Mà con người, đôi khi chỉ cần được nhìn với nhau như thế là đủ sung sướng rồi.

Mười mấy năm trở lại thăm quê, “ao sen ông Ái” giờ khô cạn, cỏ mọc đầy, chung số phận với những đám ruộng không người cày cấy ở xung quanh. Còn ông Ái nghe đâu cũng mất rồi. Ba tôi kể, những ngày cuối đời ông Ái luôn được vị thiếu tá cho người đến phụ vợ con chăm sóc đặc biệt. Chưa hết, ông cùng người thân lại còn được một người ở nước ngoài nhận cưu mang. Đó là vợ của một người nằm dưới những mộ vô danh từng được ông Ái chăm nom mồ mã mỗi tiết thanh minh. Còn tôi hơn nửa đời người vẫn tự hỏi, sao người ta lại gọi ông là ông Ái điên khi mà ông biết làm những việc đẹp như thế?

T.Q.N

Tin khác:
Trang ( 1/2) : 1 | 2
   Sáng tác
Bình Dương: Tọa đàm với chủ đề: “Sứ mệnh Hoằng pháp thời đại mới” trong Hội nghị họp mặt Tăng Ni tốt nghiệp các khóa đào tạo Giảng sư từ khóa I đến khóa IX

Chiều ngày 26/12/2020, tại Trung tâm Văn hóa – Hội nghị Phật giáo của Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bình Dương (phường Phú Cường, TP. Thủ Dầu Một), Hội nghị họp mặt toàn thể chư Tôn đức Tăng Ni đã tốt nghiệp các khóa đào tạo Giảng sư (từ khóa I đến khóa IX) tiếp tục với chương trình tọa đàm “Sứ mệnh Hoằng pháp thời đại mới”.

Bình Dương: Khai mạc Hội nghị họp mặt Tăng Ni tốt nghiệp các khóa đào tạo Giảng sư từ khóa I đến khóa IX và tọa đàm “Sứ mệnh Hoằng pháp thời đại mới”

Sáng ngày 26/12/2020, tại Trung tâm Văn hóa – Hội nghị Phật giáo của Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bình Dương (phường Phú Cường, TP. Thủ Dầu Một), long trọng diễn ra lễ khai mạc Hội nghị họp mặt toàn thể chư Tôn đức Tăng Ni đã tốt nghiệp các khóa đào tạo Giảng sư (từ khóa I đến khóa IX), và chương trình tọa đàm “Sứ mệnh Hoằng pháp thời đại mới” của Ban Hoằng pháp Trung ương GHPGVN.

CHÚC MỪNG KỶ NIỆM 28 NĂM THÀNH LẬP BAN TÔN GIÁO TỈNH BÌNH DƯƠNG

Sáng ngày 16-12 (nhằm ngày 3-11- Canh Tý), tại Tổ đình chùa Hội Khánh, Văn phòng Ban Trị sự GHPGVN tỉnh, Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bình Dương do HT. Thích Huệ Thông, Phó Tổng Thư ký kiêm Chánh Văn phòng Trung ương 2 GHPGVN, Trưởng Ban Trị sự GHPGVN tỉnh đã tiếp đón và chúc mừng Ban Tôn giáo tỉnh nhân kỷ niệm 28 năm thành lập Ban Tôn giáo tỉnh Bình Dương

Bình Dương: Đại lễ Tưởng niệm 712 năm ngày Đức vua Phật Hoàng Trần Nhân Tông nhập Niết Bàn

Hòa chung trong không khí của những người Phật tử Việt Nam trên cả nước hướng về vùng đất thiêng Yên Tử để tưởng niệm vị Vua Phật Việt Nam. Sáng ngày 12/12/2020 (nhằm ngày 28/10 năm Canh Tý), tại Trung tâm Văn hóa tượng Phật Niết Bàn (chùa Hội Khánh, đường chùa Hội Khánh, TP. Thủ Dầu Một), Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bình Dương đã trang nghiêm tổ chức Đại lễ Tưởng niệm 712 năm ngày Đức vua Phật Hoàng Trần Nhân Tông nhập Niết Bàn (1308 – 2020).

Bình Dương: Ban Hoằng pháp TƯ và BTS Phật giáo tỉnh triển khai kế hoạch tổ chức Hội nghị Họp mặt chư Tăng Ni Giảng sư đã tốt nghiệp các khóa Đào tạo Giảng sư

Sáng ngày 12/12/2020 (nhằm ngày 28/10 năm Canh Tý), Ban Hoằng pháp Trung ương GHPGVN đã phối hợp với BTS GHPGVN tỉnh Bình Dương tổ chức họp bàn triển khai kế hoạch tổ chức buổi họp mặt chư Tăng Ni đã tốt nghiệp các khóa đào tạo giảng sư từ khóa 1 đến khóa 9, tại Văn phòng Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bình Dương - chùa Hội Khánh (phường Phú Cường, TP.Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương).

Bình Dương: Thường trực Ban Trị sự GHPG tỉnh họp triển khai các công tác Phật sự cuối năm

Sáng ngày 12/12/2020 (nhằm ngày 28/10 năm Canh Tý), tại Văn phòng Ban Trị sự GHPG tỉnh - chùa Hội Khánh (phường Phú Cường, TP.Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương). Thường trực BTS GHPGVN tỉnh tổ chức phiên họp thường kỳ để báo cáo công tác hoạt động Phật sự và triển khai các công tác Phật sự, kế hoạch chuẩn bị cho Đại hội đại biểu Phật giáo cấp huyện, thị thành phố nhiệm kỳ 2021 – 2026 mà Phật giáo Bình Dương cần thực hiện trong thời gian tới.

Bình Dương: Ban Trị sự GHPGVN tỉnh họp triển khai công tác Phật sự những tháng cuối năm

Sáng ngày 17/11/2020 (nhằm ngày 03/10 năm Canh Tý), tại Văn phòng Ban Trị sự GHPGVN tỉnh - chùa Hội Khánh (phường Phú Cường, TP.Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương). Thường trực BTS GHPGVN tỉnh tổ chức phiên họp thường kỳ hàng tháng để báo cáo công tác hoạt động Phật sự và triển khai các công tác Phật sự, kế hoạch chuẩn bị cho Đại hội đại biểu Phật giáo cấp huyện, thị thành phố nhiệm kỳ 2021 – 2026.

Phật giáo Bình Dương cùng Hội chữ Thập đỏ tỉnh, các tự viện đến thăm, tặng 2.300 phần quà cho bà con tại Quảng Trị và Thừa Thiên Huế

Những ngày qua, hơi ấm của tình đồng bào, tình dân tộc đã được những tấm lòng nhân ái trên khắp mọi miền đất nước lan tỏa đến những địa phương xa xôi hẻo lánh của các tỉnh miền Trung – vùng chịu ảnh hưởng nặng nề từ thiên tai, lũ lụt. Đồng sẻ chia khó khăn, chung tay giúp đỡ đồng bào miền Trung thân yêu, trong 02 ngày 04-05/11/2020 đoàn từ thiện của Ban Trị sự PG tỉnh Bình Dương đã phối hợp cùng Hội chữ Thập đỏ tỉnh, UBMTTQVN, các tự viện đã tổ chức chuyến thăm hỏi và trao tặng 2.300 suất quà đến đồng bào lũ lụt, giúp đỡ bà con phần nào hậu quả của đợt thiên tai vừa qua tại 02 tỉnh Quảng Trị, Thừa Thiên Huế.

Bình Dương: Phiên họp thường kỳ của Ban Trị sự Phật giáo tỉnh

Chiềungày 19/10/2020 (nhằm ngày 03/9 năm Canh Tý), tại Văn phòng Ban Trị sự GHPGVN tỉnh - chùa Hội Khánh (phường Phú Cường, TP.Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương) đã diễn ra phiên họp thường kỳ hàng tháng, để báo cáo công tác hoạt động Phật sự trong tháng qua, và triển khai về kế hoạch chuẩn bị cho Đại hội đại biểu Phật giáo cấp huyện, thị thành phố nhiệm kỳ 2021 – 2026, cũng như chuyến từ thiện cứu trợ đồng bào miền Trung đang bị thiên tai lũ lụt hoành hành.

Bình Dương: Ban Trị sự Phật giáo tỉnh tổ chức phiên họp thường kỳ

Sáng ngày 19/9/2020 (nhằm ngày 03/8 năm Canh Tý), tại Văn phòng Ban Trị sự GHPGVN tỉnh - chùa Hội Khánh (phường Phú Cường, TP.Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương) đã diễn ra phiên họp thường kỳ, nhằm báo cáo công tác hoạt động Phật sự trong tháng qua, đồng thời triển khai về vấn đề Tấn phong Giáo phẩm cho chư Tôn đức Tăng Ni, cũng như chuẩn bị cho Đại hội đại biểu Phật giáo cấp huyện, thị thành phố nhiệm kỳ 2021 – 2026 sắp tới.

van nghe chao mung hoi thao hoang phap 2011
Vững niềm tin Phật - Clip13
Xem thêm >>